Tôi cho đến tận bây giờ, vẫn thích nhìn thấy người ta yêu nhau. Cho dù đó là vỏ bọc, sự sai lầm hay ảo tưởng. Tôi vẫn muốn được nhìn thấy người ta yêu nhau. Tất cả chúng ta luôn có xu hướng bày tỏ sự thương cảm cho những người bị tình yêu ruồng bỏ. Sự cảm thông đôi lúc có phần quá đáng mà quên mất rằng ở vị trí của người ra đi không phải lúc nào cũng là một bản hoan ca.
Hôm nay tôi thấy rất nhiều người chia sẻ về bức ảnh này. Và rồi như thường lệ, người ta lôi Vương Phi ra để công kích. Sự hằn học đó, thật may mắn, chưa bao giờ giết chết được sự ngưỡng mộ dành cho chị. À, hoá ra điều kì diệu vẫn còn. Rằng cho dù người ta ở độ tuổi bao nhiêu đi nữa, người ta vẫn có đủ can đảm để đến với nhau bất chấp dư luận, bất chấp hà khắc và tổn thương. Đó là quyết định dũng cảm và có chút ích kỷ của một người phụ nữ trước tình yêu của cá nhân mình. Nhiều người đặt tên sự lựa chọn đó là như vậy. Nhưng hạnh phúc chẳng phải thực sự giữ được ở chính trong tay hay sao? Tình yêu của Lý Á Bằng chắc chắn là một tình yêu đầy vị tha và bao dung. Nhưng nếu vì hai chữ trách nhiệm, cả cuộc đời người phụ nữ anh yêu không cảm thấy hạnh phúc, liệu anh có hạnh phúc không? Người ta đau xót cho anh, cơ mà tại sao người ta lại phải ồn ào hộ anh trong khi tôi tin rằng khi anh buông tay người đàn bà anh yêu, anh đã biết chấp nhận rồi. Nhìn anh ôm Yên Nhi trong tay. Hơn ai hết, một đứa con gái lớn lên chỉ có mẹ mà thiếu vắng sự hiện diện của người bố, như tôi, hiểu rất rõ rằng. Chỉ cần bạn cảm thấy tình yêu của bạn dành cho ai đó đủ lớn. Bạn sẽ cảm thấy cuộc sống này trọn vẹn mà không cần theo bất kì quy chuẩn nào hết cả. Gia đình, tổ ấm, sự vĩnh cửu. Tất cả chúng chỉ cần có một tình yêu đủ lớn mà thôi.
Mối tình của bốn người bọn họ, chẳng khác gì một tiểu thuyết diễm tình đẫm nước mắt và cả hân hoan. Có thể ngày mai ngày kia chúng ta lại thấy Vương Phi và Tạ Đình Phong chia tay, rồi ai đó hay rất nhiều ai đó sẽ hả hê trong dạ. Nhưng những người trong cuộc họ cũng đều sẽ không bận tâm. Bởi họ vẫn đã luôn sống cho chính mình và lựa chọn theo đúng trái tim. Bạn nói đến tự do. Bạn nói đến tình yêu và những can đảm hết lòng. Nhưng khi một ai đó dám làm hơn bạn, thì lập tức bạn sẽ xem đó là chuyện không ra gì. Vì vậy mà thế giới đôi lúc thật buồn!
Tôi nhớ trong bài Hồng Đậu, Vương Phi có hát thế này: "Có đôi khi em đã tin rằng mọi chuyện thực sự kết thúc, gặp nhau rồi chia tay âu cũng là lẽ thường tình. Nhưng bản thân em vẫn lựa chọn lưu luyến mãi không buông tay. Chờ đến khi ta nhìn thấu mọi điều, biết đâu anh sẽ cùng em ngắm dòng sông bình yên trôi." Ừ, tôi là người rất muốn sống một cuộc đời như chị. Có thể yêu đến tận cùng, chờ đợi đến tận cùng. Để không phải có điều gì hối tiếc. Và người mình yêu đó, cho dù đoạn duyên tình này đứt ở đâu, sự trân trọng dành cho nhau vẫn mãi mãi đi theo cùng năm tháng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét