Có lần, tôi đã hỏi mẹ của tôi rằng ước mơ của mẹ là gì? Mẹ ngập ngừng không nói.
Thật ra, từ lâu khi đọc trộm những dòng nhật ký từ thời con gái của mẹ, tôi đã biết về ước mơ thời tuổi trẻ của mẹ, bà muốn đi du học ở Pháp, một điều không hề dễ dàng đối với thời mẹ tôi còn trẻ. Thế rồi cuộc sống gia đình cứ cuốn lấy bà, xuất giá tòng phu - phu tử tòng tử. Mẹ tôi vùi sâu ước mơ cá nhân của bản thân để sống cho ước mơ của chồng, rồi đến của con. Ngày qua ngày, đến nỗi bà suýt quên mất bản thân cũng từng có những hoài bão, mộng mơ thời tuổi trẻ.
Hôm nay xem báo thấy Vietnam Airlines tổ chức triễn lãm tranh “Nữ giới có thể làm được” nhằm xóa bỏ những định kiến giới tính. Hai nhân vật xuất hiện trong triển lãm đều đang làm phi công, một nghề vốn được coi là dành cho nam giới. Tôi vừa mừng, vừa rưng rưng nghĩ đến mẹ của tôi, người đã đi qua 2/3 cuộc đời nhưng chưa một lần dám chạm tay vào ước mơ thật sự của chính mình.
Là một người phụ nữ hướng đến lối sống can trường, tôi rất ngưỡng mộ chị Nguyễn Ly Hương là nữ cơ trưởng đầu tiên của Việt Nam - nhân vật chính trong buổi triễn lãm tranh. Chị Hương hiện đang làm giáo viên lý thuyết - cơ trưởng máy bay ATR72, Vietnam Airlines. Quan sát những gì chị theo đuổi qua năm tháng, những đam mê cháy bỏng trong con người chị, những mục tiêu chị đạt được, tôi tự nhủ bản thân phải luôn luôn cố gắng và phát huy. Và không bao giờ được từ bỏ ước mơ. Tôi luôn khao khát sống hết mình, làm những điều mình yêu thích một cách rực rỡ nhất, bởi hơn hết tôi không chỉ sống cho riêng tôi mà còn thực hiện luôn những điều mà mẹ tôi đã chưa thể làm được. Khi tôi may mắn được trưởng thành ở thời đại mà phụ nữ đã được tự do làm những công việc mình thích, vị trí của người phụ nữ là bên cạnh người đàn ông chứ không phải là lùi lại phía sau nữa.
Qua ngày 8/3, như bao cô gái khác, những nữ nhân viên Vietnam Airlines sẽ lại tảo tần với những công việc, những bộn bề thường nhật… nhưng sẽ với niềm vui nho nhỏ rằng mình cũng được yêu thương và nâng niu bởi nơi mình gắn bó, với những con người mình gắn bó. Động lực ấy, ngọn lửa truyền tụ ấy sẽ tiếp sức cho họ sống, cống hiến và làm tròn mọi thiên chức với 100% nỗ lực. Để những ước mơ không còn ngập ngừng, thổn thức, mà mạnh dạn sải cánh bay cao
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét