Nhật ký cho em
09/03/2017
Anh về nhà rồi. Ban chiều khi đi làm, bọn anh gặp một người phụ nữ kỳ lạ. Bà ta nói những lời u ám, hát thao thao trên sân khấu mà anh không cách nào kiểm soát được. Nhưng anh có thể ngờ ngợ, những chấn thương tâm lý đang hiện diện đâu đó trong con người bà. Một lát sau người ta nói, bà trước đây là cô giáo, con trai bà mới chết. Một ai đó còn nói cục u trên đầu, là do bà tự đập đầu mình những ngày không chịu nổi nỗi đau quá lớn.
Lúc này anh không còn sợ, mà thấy mình đồng cảm, và thương bà. Ayda, chia tay người mình yêu thương thì buồn, nhưng mình biết họ vẫn còn đâu đó trên cuộc đời, hạnh phúc và bình an. Chứ còn như người đàn bà nọ, mất đi người thân yêu nhất, không điên dại mới là bất bình thường.
Nói vậy để em hiểu, điên hay không điên, bất thường hay bình thường, nào phải thứ có thể nhìn thấy bằng mắt thường mà biết được. Một kẻ tỏ ra bình thường sau khi trải qua một loạt những nỗi đau quá sức chịu đựng của tim người, là bất thường.
Một kẻ bất thường, vì những chênh chao cuộc đời mang đến, hóa ra lại là phản ứng bình thường. Ai khổ mà không như thế?
Anh yêu em, là bình thường, như hơi thở.
Em xa anh, là bất thường, là hai chữ cái không còn ý nghĩa. Vì anh đứng cùng ai sau này, cũng vô duyên vô hậu cả.
Vậy là đời người chỉ mong mọi chuyện của mình đều trở về sự bình thường an ổn như đã từng.
Bình thường anh sẽ hái cho em những cành hoa hướng dương em thích, nói chuyện thâu đêm với em.
Bình thường anh sẽ mỉm cười khi em nhíu mày, anh yêu cái nhíu mày kỳ cục đó.
Bình thường anh sẽ cứ chờ đợi mỗi ngày tiếng tin nhắn em gửi, nói và kể đôi ba chuyện ven đường đời em gặp.
Và vì thế nên khi anh khóc tu tu ngày em nói em đã yêu một người khác.
Đó cũng là bình thường...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét