TOÀN CẢNH OSCAR 2017, cho những bạn quan tâm. (Bài khá dài, đọc xong đi nhậu 1 bữa rồi về xem trực tiếp Oscar là vừa)
DỰ ĐOÁN CÁC GIẢI CHÍNH CỦA OSCAR 2017:
Phim hay nhất: Moonlight. Bộ phim dành được sự cân bằng nhất giữa yếu tố nghệ thuật và thương mại. Chủ đề chọn lựa và góc độ thực hiện đều xuất sắc.
Nam diễn viên chính xuất sắc nhất: Denzel Washington. (Fences) - Và nếu không phải Denzel thì chắc chắn người kế tiếp sẽ là Casey Affleck của Manchester by the Sea.
Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất: Emma Stone (La La Land) - Thực ra năm nay Natalie Portman đã có một màn trình diễn vô cùng xuất sắc trong Jakie, thế nhưng với việc Natalie đã có cho mình một tượng vàng Oscar, sự ưu ái có thể nghiêng về Emma Stone hơn
Đạo diễn xuất sắc nhất: Damien Chazelle (La La Land). Ngay từ khi bộ phim được đề cử cách đây vài năm, Whiplash, Damien đã được đánh giá rất cao bởi lối kể chuyện thông minh và độc đáo, cũng như "gu" quay có phần kỳ lạ, bốc đồng nhưng lại vô cùng thú vị.
Nam diễn viên phụ xuất sắc nhất: Michael Shannon (Nocturnal Animals). Chẳng có gì đặc biệt, chỉ vì tôi quá thích Nocturnal Animals và năm nay bộ phim này chẳng có đề cử nào khác.
Nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất: Nicole Kidman (Lion).
Kịch bản gốc xuất sắc nhất: Manchester by the Sea.
Những giải phụ khác về hiệu ứng âm thanh có lẽ sẽ dành cho Hacksaw Ridge, nhạc phim thì La La Land rất dễ thắng (với City of Stars), phim hoạt hình hay nhất nhiều khả năng sẽ là Zootopia, Kubo and the Two Strings sẽ ăn các giải về hiệu ứng hình ảnh...
Trong giới hạn về độ dài, có lẽ tôi sẽ chỉ có thể viết về 1 số phim trong hạng mục phim hay nhất. Các bạn có hứng thú thì đọc. Overall rating là đánh giá chung, Popcorn rating sẽ là đánh giá liệu xem ở rạp thì có vui không. ^^
ARRIVAL
Một trong những bộ phim xuất sắc nhất trong năm, và đồng thời là một trong những tác phẩm khoa học viễn tưởng để lại dấu ấn đặc biệt.
Một tác phẩm mang đầy màu sắc của đạo diễn Denis Villeneuve: một màu sắc phim u tối, nhịp phim chậm nhưng đầy kịch tính, đúng như những gì ông làm được với các tác phẩm tuyệt vời trong vài năm gần đây (Prisoners, Enemy, hay Sicario).
Cốt truyện hấp dẫn, góc tiếp cận thú vị, lối dẫn phim đặc biệt, và gài gắm rất nhiều tình tiết mang hơi hướng phi thực cũng như đẩy sâu vào nội tâm nhân vật. Mặc dù phần đất diễn của Jeremy Renner không thật sự nổi trội, nhưng bù lại thì Amy Adams đã hoàn thành xuất sắc vai nữ chính của mình. Đây không phải lần đầu tiên Amy Adams có một vai diễn rất trọn vẹn trong một tác phẩm được đánh giá cao, và một lần nữa, Amy chứng minh mình vô duyên với giải thưởng điện ảnh danh giá nhất hành tinh đến thế nào, khi không có nổi một đề cử cho dù đã có 2 đóng góp xuất sắc trong năm: Arrival và Norturnal Animals.
Có rất nhiều tranh cãi trước và sau khi bộ phim ra mắt, nhưng với cá nhân tôi, Arrival là một bộ phim vô cùng đáng xem. Với cách tiếp cận chủ đề “Nền văn minh ngoài hành tinh" theo góc độ ngôn ngữ, không gian đa chiều và phi tuyến tính, Arrival đã đặt một dấu mốc trong chủ đề phim khoa học viễn tưởng, tách biệt khỏi những cuộc chiến liên thiên hà hay những cuộc xâm lược tàn bạo mà nhiều bộ phim khác cố gắng đuổi theo.
My overall rating: 8,5/10
Popcorn rating: 8/10
HACKSAW RIDGE
Tác phẩm điện ảnh đánh dấu sự trở lại của Mel Gilson dưới cương vị đạo diễn, sau 10 năm từ thời Apocalypto, và chính xác hơn phải tính từ bộ phim xuất sắc đưa tên tuổi của Mel Gibson lên 1 tầm cao mới: Braveheart (1995). Diễn viên lừng danh của series Mad Max cuối thập kỷ 70 cuối cùng cũng đã cai nghiện thành công và có một bộ phim “xứng tầm" của riêng mình về chủ đề chiến tranh.
Hacksaw Ridge chứa đựng một câu chuyện hết sức kỳ lạ về một người lính tham gia chiến tranh sau sự kiện Trân Châu Cảng, chiến tranh thế giới thứ 2 bùng nổ khốc liệt, đặc biệt là trên chiến tuyến Mỹ - Nhật. Thế nhưng giữa sự tàn bạo và không khoan nhượng giữa hai làn đạn, lại tồn tại một người lính không hề... mang súng. Thay vì chiến đấu và cướp đi sinh mạng kẻ thù, Desmond Doss lại chọn trở thành quân y, cứu sống những đồng đội của mình. Chiến tuyến Hacksaw đã khiến cho người ta trở nên điên cuồng hơn, nhưng ngay giữa bão lửa đạn bom ấy, một câu chuyện hết sức cảm động đã thực sự diễn ra.
Diễn xuất của Andrew Garfield không thực sự nổi trội trong bộ phim dựa trên câu chuyện có thật này, tôi có chút ngạc nhiên khi chàng Spiderman kiếm được một đề cử nam chính, và tôi cảm thấy hơi tiếc một chút cho vài chi tiết thừa thãi trong một bộ phim mà mọi thứ hãy nên thật xúc tích. Điểm cộng thực sự cho bộ phim là phần xử lý hiệu ứng nhạc nền, dàn dựng âm thanh cũng như những shot quay “máu chảy thành sông" quả thật khiến khán giả phải rùng mình.
My overall rating: 8,5/10
Popcorn rating: 7,5/10
LA LA LAND
Được coi là một trong những hiện tượng điện ảnh của năm, vượt qua tất cả những phim cùng chủ đề khác, La La Land (L3) nhanh chóng trở thành bộ phim đạt kỷ lục về số đề cử Oscars (14). Đã lâu lắm kể từ sau thời của Titanic và Avatar, chúng ta mới lại được chứng kiến một bộ phim vừa đạt được kỷ lục doanh thu tại phòng vé, vừa nhận được những lời tán tụng trên mây và số lượng đề cử khủng trong lịch sử điện ảnh.
Thành công của L3 được theo tôi được đánh giá là thiên thời, địa lợi, nhân hoà! Có nghĩa là đạt được đủ những tiêu chuẩn cần thiết của một bộ phim tranh giải, và cũng vẫn làm rung động những khán giả không có gu phim quá khắt khe. Diễn xuất vượt trội của cả Ryan Gosling và Emma Stone, cộng với kịch bản gốc tuy đơn giản mà lại đi vào lòng người của L3 khiến cho bộ phim ngay lập tức trở thành một hiện tượng sau khi công chiếu, tất nhiên cả bởi kế hoạch PR hoành tráng của Black Label Company dành cho bộ phim nhạc kịch độc đáo này.
Kịch bản gốc, nhạc phim và những hiệu ứng âm thanh vô cùng kỹ lưỡng đã tạo nên một “vở nhạc kịch” hoàn hảo làm say đắm những khán giả đã và đang yêu. L3 mang tới một kết cấu đơn giản nhưng rất đời, đánh đúng vào tâm lí của phần đông những con người thất vọng mà cũng kỳ vọng vào tình yêu, vào những biến chuyển của cuộc đời và của người chúng ta đã từng đồng hành.
My overall rating: 8,5/10
Popcorn: 9/10
LION
Một câu chuyện cũ, được kể bằng một cách mới.
Câu chuyện cơ bản trong Lion không thật sự mới mẻ: một cậu bé 5 tuổi lạc mất gia đình mình, được một gia đình tại châu lục khác nhận nuôi, và rồi 25 năm sau khi đã trưởng thành, cậu quyết định đi tìm lại những gì mình đã đánh mất.
Đã là một bộ phim của Australia, thì đương nhiên không thể thiếu Nicole Kidman! Và tất nhiên không quá ngạc nhiên khi Nicole giành lấy cho mình một đề cử cho nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất. Diễn xuất của Nicole có thể nói là đã đạt tới một tầm hoàn toàn trên hẳn so với phần còn lại của Hollywood, có thể bạn cho rằng tôi nói hơi quá, nhưng thực tế là Nicole ngày càng có nhiều hơn những vai diễn giằng co tâm lí mạnh mẽ và sự thể hiện tiết chế nhưng sâu sắc đến rùng mình.
Lion là một câu chuyện cảm động, nhân văn và cũng không kém phần thu hút. Tuy vậy, đánh giá cá nhân của tôi là đây sẽ chỉ giống như một món ăn kèm trên bàn tiệc Oscar, việc trao đề cử cho Lion có lẽ có những ý đồ khác ngoài với thuần tuý chuyên môn điện ảnh.
:)
My overall rating: 7,5/10
Popcorn rating: 8/10
MANCHESTER BY THE SEA
Một trong những bộ phim gây ngạc nhiên nhất cho tôi trước và sau khi xem. Có lẽ bởi sự kỳ vọng. Với một chủ đề dường như tương đối nhàm chán và lối dẫn chuyện chầm chậm như đang nghe một bản nhạc cũ kỹ trên radio phát qua bộ loa rè rè trong một chiếc xe cũ kỹ bất kỳ nào đó đang lăn bánh trên đường, Manchester by the Sea (MS) lại bất ngờ mang đến một câu chuyện cảm động tới lạ thường.
Một chàng trai mang trong mình một quá khứ đau đớn phải trở về thành phố cũ để chăm sóc cho cháu của mình sau khi anh trai của cậu mất vì bạo bệnh. Những ký ức cũ dội lại như những mảnh thuỷ tinh lạnh lẽo cứa vào vết thương chưa và có lẽ không bao giờ có thể lành.
Casey Affleck, cậu em trai của ngôi sao sáng tại Hollywood Ben Affleck, đã có một màn thể hiện vừa rất riêng lại vừa vượt thoát khỏi chính mình trong MS. Có lẽ những người đã từng có cơ hội đặt chân tới nước Anh, hay chính xác hơn là Manchester, sẽ cảm thấy từng hơi thở, hương vị, cảm giác của thành phố này xuất hiện trong từng cảnh phim. Những góc quay đẹp, những nhịp điệu chậm rãi nhưng vừa phải, những âm thanh của cuộc sống, của ký ức và thực tại đan xen... làm nên thành công của MS.
Một câu chuyện buồn, một nhịp độ buồn, sự bi kịch đỉnh điểm rồi sẽ khiến con người ta tự xây quanh mình một bức tường dài hơn Vạn Lý.
Điểm cộng cho dàn diễn viên phụ xuất sắc, đặc biệt là nam phụ Lucas Hedge - người cũng đã tự mang về cho mình một đề cử Oscar.
My overall rating: 8,5/10
Popcorn rating: 7,5/10
MOONLIGHT
Được giới yêu điện ảnh đánh giá là Brokeback Mountain phiên bản da màu, quả thật Moonlight không phụ sự ưu ái cho lời khen ấy.
Là một fan cứng của Brokeback Mountain (thậm chí tôi đã bỏ xem lễ trao giải Oscar suốt mấy năm chỉ vì Brokeback, một siêu phẩm của đạo diễn Lý An, trượt giải phim hay nhất năm ấy...), tôi đã xem Moonlight rất kỹ. Câu chuyện về một chàng trai da màu đồng tính được kể thành từng lớp thời gian. Xu hướng làm phim layer cake (với điển hình là những thành công rực rỡ của Forest Gump) được lặp lại trong Moonlight. Khán giả sẽ hồi hộp theo dõi từng bước ngoặt trong cuộc đời của Little, từ khi còn là một câu bé cho tới lúc trưởng thành. Một câu chuyện đơn giản nhưng chân thành, những cảnh quay đẹp tới mê li dắt người xem xa hẳn với thực tế cuộc sống mà chúng ta đang phải trải qua mỗi ngày.
Có một điểm thú vị trong cách dẫn truyện của Moonlight: sẽ có đôi lúc người xem cảm thấy “hẫng" với những phân cảnh không âm nhạc, không lời thoại, nhưng cũng lại không hề rời rạc. “Sự im lặng" đột ngột đôi khi ấy có lẽ cũng chính như những câu hỏi không lời giải đáp mà cuộc sống dành cho những số phận đầy trăn trở như Little, như Paula, như Juan, như Kevin... Họ đều vật lộn để tồn tại. Với những con người ấy, ngày hôm nay vẫn còn chưa tự tử, có lẽ đã là thành công của ngày mai rồi.
Nếu bạn không phải một người kỳ thị những người đồng tính, thì cũng như Brokeback Mountain, Moonlight là một bộ phim phải-xem. Ánh trăng ấy có thể dối lừa, nhưng những tình cảm mà chúng ta từng trao nhau là thật.
My overall rating: 8,5/10
Popcorn rating: 8,5/10
FENCES
Một lần nữa chủ đề phân biệt chủng tộc lại được hội đồng nghệ thuật đưa vào hạng mục đề cử: lần này với bộ phim Fences; nhưng quả thật Fences xứng đáng nhiều hơn chỉ bốn đề cử của năm nay!
Ngôi sao da màu sáng chói Denzel Washington gần như có một màn độc diễn trong Fences. Với một không gian “chật hẹp" không khác gì như trong một vở nhạc kịch, toàn bộ những cảnh quay trong Fences diễn ra rất hạn chế, nhưng cũng chính vì thế mà tôn lên diễn xuất bậc thầy của Denzel! Những màn thoại không ngừng nghỉ quen thuộc, những cảm xúc thăng rồi lại trầm, đưa người xem từ sự thích thú tới cảm động, có cả nụ cười và nước mắt đan xen khi “lắng nghe" một người da đen cùng khổ nói về cuộc đời của ông trong những năm tháng đen tối của lịch sử nước Mỹ.
Không có gì nhiều muốn kể, nhưng hãy xem Fences để hiểu tại sao Denzel Washington được ví như Tom Hank của người da màu: một diễn xuất bậc thầy trong một kịch bản phim giản dị nhưng nhân văn đến lặng người.
My overall rating: 9/10
Popcorn rating: 8/10
Có 2 phim khác trong list đề cử Best Pictures mà tôi chưa tìm thấy link để xem, đó là Hidden Figures (thực ra chủ đề này mình cũng không thực sự hứng thú lắm...) và Hell or High Water (chưa tìm thấy bản đẹp).
---
Còn rất nhiều phim khác thú vị nhưng không được đề cử, trường hợp đáng tiếc nhất có thể nói đến Norturnal Animals, dưới bàn tay đạo diễn của Tom Ford (dạ vâng, ngoài làm fashion designer và bán nước hoa, bác ý còn làm đạo diễn), Jakie (Natalie Portman), Passengers (Jennifer Lawrence), hay bộ phim có kịch bản gốc tuyệt vời mà lại chuyển thể hơi thất vọng 1 chút: Girl on the train...
Mình sẽ dần dần viết về những phim thú vị không trong list đề cử ở những bài viết sau, up bên Midnight Muse.
Cheers. Peace.
Minh Nhật.